Một người nói với tôi: “Tôi ổn rồi. Nhưng không hiểu sao vẫn cứ nhớ.”
Hỏi kỹ hơn. Nhớ cái gì? Người cũ? Anh ấy nghĩ một lúc. Không hẳn. Nhớ lúc biết mình đang làm gì. Biết câu chuyện của mình đang đi về đâu.
Không phải nhớ người. Nhớ lúc cuộc sống còn có hướng.
Khi đang trong mối quan hệ, có một câu chuyện đang chạy. Không lớn lao gì. Chỉ là: chúng mình đang xây dựng cái gì đó. Tôi đang yêu ai đó. Có người chờ tôi về. Câu chuyện đó trả lời nhiều thứ ta thường không để ý: tôi là ai trong mắt người kia, tôi đang tiến về đâu, sáng thức dậy thì có gì đang chờ.
Câu chuyện không cần hay. Chỉ cần có. Không có nó, mọi thứ mất chỗ đứng.
Bài trước tôi nói về khoảng trống sau chia tay, cái rỗng không tên mà người ta hay nhầm là vẫn còn nhớ người cũ. Bài này đi thêm một bước: tại sao khoảng trống đó lại khó chịu đến vậy?
Vì mất câu chuyện.
Không chỉ mất người. Mất vai diễn ta từng có. Mất kế hoạch chung hai người từng đặt ra. Mất lý do mà mọi thứ trước đây có chỗ của nó. “Buồn” sau chia tay có hình dạng, biết từ đâu ra, biết nói về cái gì. Còn “không biết mình đang trong câu chuyện gì” thì không có hình dạng. Người ta hay nhầm hai thứ này, và nhầm xong thì lại nghĩ mình vẫn còn thương người kia.
Khi quay lại, không phải ta chọn người cũ. Ta chọn câu chuyện cũ.
Câu chuyện cũ không hay. Nhưng ít nhất đã biết nó diễn ra thế nào. Biết ta là ai trong đó. Biết nó kết thúc ra sao, kể cả khi kết thúc tệ. Câu chuyện mới thì trắng. Chưa có nhân vật phụ, chưa có hướng đi, chưa biết ta sẽ là ai trong đó. Tờ giấy trắng không dòng kẻ. Bút trong tay nhưng chưa biết bắt đầu từ đâu.
Bản thảo cũ, dù không phải thứ ta muốn, vẫn đỡ hơn tờ giấy trắng lúc chưa biết viết gì.
Câu chuyện cũ có hai người cùng viết. Hai người cùng quyết định đi đâu, làm gì, muốn gì. Có người để điền vào những chỗ ta chưa nghĩ ra. Câu chuyện mới phải tự viết. Mà ban đầu ta còn không biết viết gì.
Không phải vì thiếu người. Vì chưa có đủ quyết định nhỏ của riêng ta để câu chuyện được bắt đầu thành hình. Câu chuyện mới không xuất hiện nguyên vẹn một lần. Nó được viết từng dòng một, mỗi lần tự ta chọn, tự ta đi, tự ta muốn gì mà không cần hỏi ý ai.
Tôi biết một người sau chia tay bắt đầu chơi game trở lại, thứ bỏ từ lúc có người yêu. Ban đầu chỉ để giết thời gian. Nhưng một tối, đang mải nâng cấp nhân vật, anh nhận ra mình ngồi chơi cả tiếng mà không nghĩ đến người cũ lần nào. Không phải vì cố quên. Vì đang bận với câu chuyện của mình, dù nhỏ.
Câu chuyện mới bắt đầu từ những thứ như vậy. Không phải từ quyết định lớn hay mối quan hệ mới. Từ lần đầu bạn làm gì đó chỉ vì mình muốn, và thấy đúng.
Dấu hiệu câu chuyện mới đang hình thành không phải “không còn nhớ người cũ.” Mà là bắt đầu có những buổi sáng bận với chuyện của ta đến mức không nghĩ đến người cũ, không phải vì cố, mà vì ta đang ở trong câu chuyện của riêng ta. Có quyết định nào đó ta đưa ra và thấy đúng. Có việc gì đó đang làm mà không cần ai xác nhận.
Giai đoạn chưa có câu chuyện mới không phải dấu hiệu bạn chưa sẵn sàng. Câu chuyện mới đang được viết trong khoảng thời gian đó. Nhưng nó cần ta tự ngồi xuống và bắt đầu. Không ai mang câu chuyện đến cho ta được.
Không ai viết câu chuyện của ta thay ta được, kể cả người yêu mới.