Năm ba mươi tuổi, trên giấy tờ tôi đã có gần như mọi thứ mà một cậu nhóc mười bảy tuổi từng dám mơ mộng. Tôi làm chủ một công ty riêng, sở hữu nhiều nguồn thu nhập đổ về cùng lúc, và xung quanh là những người tôi thật lòng trân quý, những người cũng yêu thương tôi. Nếu mang bản danh sách hồi xưa trong đầu thằng bé ấy ra đối chiếu, gần như dòng nào tôi cũng có thể tự hào gạch đi.
Vậy mà có những đêm tôi trằn trọc nằm thức trắng cho tới sáng. Đó hoàn toàn không phải vì tôi bất mãn với thực tại, cũng không phải vì có biến cố nào vừa đổ vỡ. Mọi thứ trong đời tôi vẫn đứng yên đúng chỗ của nó. Chỉ là giữa bóng tối của căn phòng, tôi cứ lờ mờ cảm nhận được sự vắng mặt của một điều gì đó mà khi ấy bản thân còn chưa gọi được thành tên.
Phải mất thêm nhiều năm lăn lộn nữa tôi mới vỡ lẽ chuyện gì đã thực sự xảy ra trong những đêm đó. Tôi không hề vô ơn, và tâm trí tôi cũng chẳng hỏng hóc ở đâu cả. Tôi chỉ đơn giản là đang đo cả đời mình bằng một cây thước được khắc vạch từ năm mười bảy tuổi, trong khi người cầm thước thì đã lột xác thành một con người khác.
Tôi đã định nghĩa lại thành công bốn lần trong đời. Lần nào tôi cũng đinh ninh rằng đó chắc chắn là lần cuối cùng. Đây là câu chuyện về bốn lần dỡ bỏ đó, và về những bài học tôi mãi về sau mới hiểu ra ở khoảng không gian giữa chúng.
Năm mười bảy tuổi: thành công là xây được một thứ gì đó
Lần đầu tiên tôi định nghĩa lại thành công là năm mười bảy tuổi, và nó đến nhanh như một cú bẻ lái.
Trước đó, đối với tôi thành công đồng nghĩa với việc học cho thật giỏi: những tấm huy chương, những kỳ thi, một chỗ đứng trong các bảng xếp hạng. Rồi tôi đọc Rich Dad Poor Dad của Robert Kiyosaki. Cuốn sách không dạy tôi chân lý gì quá cao siêu, nhưng nó đã vẽ ra trước mắt tôi một hình ảnh hoàn toàn khác về việc một đời người có thể làm được những gì. Chỉ trong một mùa hè ngắn ngủi, tôi gần như quay ngoắt toàn bộ định hướng của mình: từ chỗ muốn trở thành một nhà nghiên cứu, tôi chuyển sang khao khát dấn thân làm kinh doanh.
Tôi mở công ty đầu tiên khi còn chưa đủ tuổi để đứng tên pháp lý, đành nhờ một người cộng sự đứng ra đại diện thay. Việc làm ăn thuận lợi hơn nhiều so với những gì tôi dám nghĩ. Khi gom được khoản tiền đầu tiên đủ lớn, tôi tự tay mua một chiếc xe máy mang về tặng bố, món quà lớn đầu tiên tôi tặng được cho gia đình mình.
Định nghĩa thành công của tôi hồi đó, nói thẳng ra, vô cùng giản dị: thành công là xây dựng được một thứ gì đó, là đạt được kết quả, là chứng minh cho mọi người thấy rằng tôi hoàn toàn làm được.
Bây giờ nhìn lại, tôi không thấy định nghĩa ấy ngây thơ hay sai lầm. Một đứa trẻ lớn lên trong căn nhà mà tôi đã lớn lên cần chính xác cây thước đó để sinh tồn. Nó cần biết rằng mình có thể tự tay mở ra một lối thoát, và nó cần một mục tiêu thật sự cụ thể, đo đếm được, để bám vào đó mà bước tới. Định nghĩa của năm mười bảy tuổi chính là nhiên liệu đúng đắn cho quãng đường đó. Tôi sẽ không bao giờ trách thằng bé ấy vì đã chọn lấy cây thước này.
Nhưng năm mười bảy tuổi, tôi hoàn toàn mù tịt về một sự thật.
Mỗi lần viết xong một định nghĩa về thành công, tôi đều tưởng mình đã hoàn thành nó xong xuôi. Tôi coi đó như một chân lý vừa tìm ra, chứ không nghĩ nó là một bản nháp rồi sẽ còn phải sửa. Nhưng một định nghĩa về thành công không tự nhiên hết hạn, và cũng chẳng ai dập sẵn lên nó một ngày hết hạn cụ thể nào cả. Một cây thước đo cũng thế: không ai khắc lên nó thời điểm nó bắt đầu đo sai. Đó mới chính là cạm bẫy nguy hiểm nhất. Định nghĩa hết hạn một cách lặng lẽ, vào đúng lúc người tạo ra nó đã đổi thành một phiên bản khác, trong khi bạn thì vẫn cứ cắm cúi chạy theo nó, bởi mỗi lần hoàn thành mục tiêu bạn vẫn đinh ninh rằng bản thân phải thấy có ý nghĩa.
Phần còn lại của câu chuyện này là những lần tôi rơi vào đúng cái bẫy đó, rồi tự mình trầy trật tìm cách bò ra.
Năm hai mươi mốt tuổi: thành công là cô ấy khỏi bệnh
Lần thứ hai tôi định nghĩa lại thành công, tôi không mất lấy một giây nào để cân nhắc.
Năm tôi hai mươi mốt tuổi, người con gái sau này trở thành vợ tôi phát hiện mang bệnh ung thư. Tôi bỏ lại toàn bộ công việc đang gây dựng dở dang ở Sài Gòn, bay ra Hà Nội sống cùng gia đình cô ấy để theo sát cô qua từng đợt điều trị. Tôi không phải ngồi xuống để đắn đo xem liệu mình có nên làm như vậy hay không. Mọi toan tính khác trong đầu tôi, từ tiền bạc, sự nghiệp, cho đến những bản kế hoạch dài hơi, tất cả đều vụt tắt cùng một lúc.
Định nghĩa thành công của tôi khi ấy thu lại chỉ còn đúng một dòng: thành công là cô ấy khỏi bệnh.
Tôi sẽ không kể chi tiết lại năm tháng đó ở đây, bởi lẽ nó đã nằm trong những bài viết khác rồi. Tôi chỉ muốn khẳng định một thực tế: khi người mình yêu thương có thể ra đi vĩnh viễn, không một định nghĩa nào khác còn đủ chân thực để tôi mang ra áp dụng. Cây thước đó hoàn toàn đúng. Nó đúng một cách tuyệt đối cho khoảng thời gian ấy.
Thế nhưng đây cũng là lần đầu tiên định nghĩa thành công của tôi nằm hoàn toàn ngoài tầm kiểm soát của bản thân. Tôi không thể “xây” được việc cô ấy khỏi bệnh theo đúng cái cách tôi đã tự tay xây nên một công ty. Tôi chỉ có thể túc trực ở đó bên cạnh cô, và hy vọng.
Rồi cô ấy khỏi bệnh thật. Định nghĩa hoàn thành xong nhiệm vụ của nó, và để lại sau lưng một khoảng trống. Tôi chưa kịp có một thước đo mới nào để lấp vào chỗ trống đó. Thế là, không một tiếng động, định nghĩa của năm mười bảy tuổi lặng lẽ vận hành trở lại, như thể nó chưa từng bị cất đi bao giờ. Lần định nghĩa lại ấy hóa ra chỉ là một phương án tạm thời: nó không thay thế cây thước cũ, nó chỉ đơn giản là bấm nút tạm dừng cây thước đó lại.
Năm ba mươi mốt tuổi: thành công là không được gãy
Định nghĩa của năm mười bảy tuổi cứ thế chạy, không một ai đả động sửa lại nó, ròng rã từ năm tôi mười bảy cho tới tận năm tôi ba mươi mốt, suốt mười bốn năm trời.
Suốt mười bốn năm đó tôi vẫn luôn tin chắc rằng bản thân là một người không thể nào suy sụp được: tôi đã đi qua quá nhiều chông gai và lần nào cũng mạnh mẽ đứng dậy, nên tôi mặc nhiên kết luận rằng mình miễn nhiễm với mọi nỗi đau tinh thần.
Năm tôi ba mươi tuổi, tôi nảy sinh tình cảm với một người khác. Tôi quyết định nói thẳng câu chuyện đó với vợ mình, bởi lẽ tôi luôn đặt sự minh bạch lên vị trí cao nhất. Một năm sau, người đó rời đi, để lại phía sau rất nhiều biến động cảm xúc cho cả hai vợ chồng tôi. Hôn nhân của tôi không đổ vỡ. Thế nhưng trái tim tôi thì gãy thật, vỡ vụn theo đúng nghĩa đen của từ đó, và tôi buộc phải nhìn nhận lại niềm tin mà bấy lâu nay bản thân vẫn lầm tưởng.
Đó chính là tờ hóa đơn cho sự ngạo mạn của mình.
Tôi đã hoàn thành gần như mọi cột mốc bên ngoài do cây thước cũ đặt ra, vậy mà nội tâm tôi thì vẫn cứ sụp đổ. Lý do đằng sau sự thật này không hề khó hiểu: tôi vẫn ngoan cố đo lường bản thân bằng đúng cây thước của thằng bé mười bảy tuổi năm nào, cây thước hét lên rằng thành công nghĩa là phải mạnh mẽ, là không bao giờ được phép suy sụp, là lúc nào cũng phải gánh vác được mọi thứ, là một bộ áo giáp không bao giờ được phép nứt vỡ.
Phải mất ròng rã hai năm sau đó tôi mới nhặt lại được từng mảnh vỡ của chính mình, song song với quá trình xây dựng lại mối quan hệ với vợ. Trong suốt hai năm dông bão ấy, định nghĩa thành công của tôi thu nhỏ lại đến mức gần như chỉ còn giữ lại đúng một mục tiêu: thành công là không gãy đổ hoàn toàn, và là nỗ lực hàn gắn lại những gì đã rạn nứt.
Một định nghĩa nhỏ bé như vậy nghe có vẻ đáng buồn, nhưng tôi chưa từng cảm thấy xấu hổ vì nó. Một con người đang vỡ nát thì chỉ cần một cây thước vừa với sức lực của mình, không hơn không kém. Định nghĩa mang tầm vóc sinh tồn đó chính là định nghĩa chuẩn xác nhất cho mùa đó của đời tôi.
Và bài học tôi vỡ lẽ, học một cách vô cùng đớn đau, là một định nghĩa hoàn toàn có thể lặng lẽ hết hạn. Mười bốn năm đằng đẵng đã trôi qua mà tôi không mảy may hay biết. Tôi chỉ bàng hoàng nhận ra sự thật đó, vào đúng lúc một mảnh hồn trong tôi đã gãy lìa.
Vì sao một định nghĩa lặng lẽ hết hạn
Bốn lần định nghĩa lại, tôi vừa kể bạn nghe ba lần đầu tiên. Khi xếp chúng cạnh nhau, tôi bắt đầu nhận ra một quy luật rõ ràng.
Một định nghĩa về thành công luôn được viết ra bởi một phiên bản rất cụ thể của bạn, nhằm phục vụ đúng hoàn cảnh mà phiên bản đó đang sống. Rồi hoàn cảnh đổi thay, và chính bạn cũng trưởng thành. Thế nhưng định nghĩa thì không tự nó cập nhật theo, đơn giản vì nó không hề hay biết rằng bạn nay đã lột xác thành một người khác.
Đó chính là khoảnh khắc chiếc bẫy vô hình sập xuống. Bạn hoàn thành mục tiêu cũ, rồi bạn thấy trống rỗng, để rồi bạn dằn vặt kết luận rằng có lẽ bản thân mình đã hỏng hóc ở đâu đó. Ngành tâm lý học có hẳn một thuật ngữ cho khoảnh khắc này. Tal Ben-Shahar gọi nó là “arrival fallacy”, một ảo tưởng tai hại rằng cứ chạm được tới đích thì ta sẽ thấy viên mãn. Sự thật là chẳng có bộ phận nào hỏng hóc ở bạn cả. Đích đến đó chỉ đơn giản là đã quá già cỗi mà thôi.
Những đêm tôi nằm thức trắng hồi ba mươi tuổi, tôi đã lờ mờ cảm nhận được sự thật này. Tôi đã gạch xong gần hết bản danh sách cũ, rồi nằm trong bóng tối đối diện với sự trống rỗng, rồi tự chất vấn bản thân mình đã hỏng hóc ở chỗ nào. Hồi đó tôi chưa đủ độ chín để hiểu rằng chẳng có khía cạnh nào trong tôi hỏng hóc cả, chỉ là cây thước đo lường đã quá lỗi thời.
Câu chuyện của cá nhân tôi tình cờ là một câu chuyện ồn ào: một căn bệnh ung thư, một trái tim gãy nát. Dẫu vậy, đừng để sự ồn ào đó đánh lừa bạn. Phần lớn các định nghĩa hết hạn trong sự im lặng tuyệt đối, và người ta hoàn toàn có thể sống vật vờ nhiều năm trời mà không hề nhận ra sự thật. Một biến cố lớn không tạo ra sự hết hạn đó. Nó chỉ giật phăng cái nắp đậy đi, để bạn buộc phải nhìn thẳng vào sự thật vốn đã mục nát từ lâu. Bạn không cần phải đợi đến khi một biến cố ập tới mới cho phép bản thân mang cây thước của mình ra kiểm tra lại.
Tôi tuyệt nhiên không oán trách bất kỳ một định nghĩa cũ nào của mình. Mỗi cái đều đã phát huy tác dụng vào đúng thời điểm tôi viết ra nó. Nhưng “đúng vào lúc viết” chưa bao giờ đồng nghĩa với “đúng mãi mãi mà không phải trả giá”. Trái đắng tôi đã phải nếm không đến từ việc lỡ chọn nhầm một định nghĩa, mà đến từ mười bốn năm tôi ngoan cố từ chối ngồi xuống viết lại nó.
Tôi cũng chắt lọc được thêm một bài học vô giá khi bình tâm nhìn lại. Trong số những định nghĩa đã qua, hai định nghĩa từng đặt lên vai tôi sức nặng khủng khiếp nhất là định nghĩa năm hai mươi mốt và định nghĩa năm ba mươi mốt. Cả hai đều có chung một đặc điểm chí mạng: chúng đều neo đậu vào một kết quả nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi. Vợ tôi khỏi bệnh hay không, diễn biến đó hoàn toàn không nằm trong tay tôi định đoạt. Người kia quyết định ở lại hay rời đi, điều đó cũng không phụ thuộc vào ý muốn của tôi.
Đó chính là hành trang quan trọng nhất tôi mang theo bên mình, khi thời khắc phải viết định nghĩa thứ tư gõ cửa.
Năm ba mươi bảy tuổi: thành công là sự ăn khớp
Hôm nay tôi ba mươi bảy tuổi. Định nghĩa thành công của tôi ở thời điểm hiện tại bao gồm hai mặt, một mặt hướng vào nội tâm và một mặt mở ra thế giới bên ngoài.
Mặt hướng vào nội tâm, tôi diễn đạt như thế này: thành công là khi giá trị quan và thế giới quan của tôi ăn khớp nhịp nhàng với nhau, để cho nhân sinh quan của tôi luôn thống nhất, không tự mâu thuẫn với chính nó. Nói cho dễ hình dung, khi những nguyên tắc tôi tin tưởng về cuộc đời và những giá trị tôi coi trọng thôi không còn cãi vã, thì tôi không bị giằng xé làm đôi nữa. Tôi sở hữu một con người nguyên khối để mang ra cống hiến trọn vẹn cho cuộc sống và công việc, thay vì một cá thể lúc nào cũng đang ngầm tranh luận với chính mình. Sự lệch khớp đó hiếm khi ồn ào phô trương: nó không gào thét, nó chỉ âm ỉ, thể hiện dưới dạng một nỗi bất an mơ hồ, nỗi bất an khiến người ta nằm thao thức lúc ba giờ sáng dù bên ngoài kia chẳng có gì đang sụp đổ.
Còn mặt hướng ra bên ngoài: thành công là tìm thấy một vấn đề xứng đáng để giải quyết, và vấn đề đó phải nằm gọn trong tầm tay có thể xử lý được. Không phải là đã giải quyết xong xuôi nó, mà là đang trực tiếp xử lý nó, và nó vừa vặn với sức vóc hiện tại của mình.
Hai mặt đó về bản chất chỉ là một. Khi nội tâm đã ăn khớp, tôi mới gom đủ sự tĩnh tại để nhìn thấu đâu mới là vấn đề thật sự xứng đáng để tôi đánh đổi thời gian của cả đời mình. Và cũng nhờ tâm trí đã nguyên khối, tôi mới quy tụ đủ một con người trọn vẹn để dồn toàn lực bắt tay vào giải quyết nó. Nền tảng nội tâm vững chắc chính là bệ phóng cho phép thành tựu bên ngoài thành hình.
Tiêu chí “giải được” kia, tôi không hề nghĩ ra nó trong một buổi sáng đẹp trời nào cả. Tôi đã phải mua bài học đó bằng chính những năm tháng trầy trật vừa kể ở trên. Trong ba định nghĩa trước đó, những mục tiêu khiến tôi đớn đau nhất đều vướng vào một kết quả nằm ngoài tầm với, và định nghĩa thứ tư thẳng thừng từ chối lặp lại vết xe đổ đó. Mihaly Csikszentmihalyi, qua nhiều năm miệt mài nghiên cứu, đã đúc kết rằng trạng thái sống thăng hoa nhất của con người đến từ một thử thách vừa khít với năng lực của họ. Một vấn đề quá sức tưởng tượng, nằm hẳn ngoài khả năng kiểm soát, không bao giờ sinh ra được quả ngọt thành công. Nó chỉ đẻ ra muộn phiền và khổ đau.
Tôi thừa biết mình đang sống trọn vẹn bên trong định nghĩa này không phải bằng lý trí suy luận, mà bằng một dấu hiệu cực kỳ cụ thể: những đêm trắng năm ba mươi tuổi đã bốc hơi hoàn toàn. Bây giờ, khi tôi đặt lưng xuống giường sau một ngày làm việc cật lực, sự im lặng bao trùm chỉ đơn thuần là im lặng tĩnh tại, chứ không phải một khoảng trống thiếu hụt. Và mỗi buổi sáng thức dậy, gần như luôn có một vấn đề thú vị nào đó đã chờ sẵn, kéo tôi ra khỏi giường. Lực kéo đó mang lại cảm giác giống một cơn đói cồn cào hơn là một sức ép trĩu nặng.
Tuy nhiên, điều tôi thực sự mong bạn lưu tâm nhất không nằm ở nội dung của định nghĩa thứ tư, mà chính là hình dạng của nó.
Hãy thử nhìn lại ba định nghĩa đầu tiên: một công ty khởi nghiệp, một người thân khỏi bệnh, một trạng thái tâm lý còn nguyên vẹn. Cả ba đều là một sự vật, một thực thể cụ thể nào đó. Mà đã là một sự vật thì hoặc là bạn đoạt được nó rồi thôi, hoặc là nó vụt khỏi tầm tay bạn ngay từ vạch xuất phát. Định nghĩa thứ tư thì hoàn toàn không phải một sự vật hữu hình. Nó là một điều kiện môi trường mà tôi phải tự tay duy trì mỗi ngày, và là một tiến trình vận động mà tôi đang sống ở bên trong nó. Thay đổi này tuyệt đối không đồng nghĩa với việc tôi vứt bỏ những mục tiêu cụ thể: tôi vẫn thiết lập chúng mỗi ngày để làm kim chỉ nam làm việc. Chỉ là tôi không còn đặt dấu bằng giữa thành công và bất kỳ một chiếc cúp vinh quang nào trong số đó nữa.
Tôi cũng không dám khẳng định đây là định nghĩa cuối cùng của đời mình. Tôi đã dẫm vào đúng cái sai lầm “lần này là lần cuối” đó tận bốn lần rồi, nên tôi không tới mức ngây thơ dẫm lại nó thêm lần thứ năm. Chắc chắn sẽ có ngày tôi viết lại cả định nghĩa này. Sự khác biệt nằm ở một điểm mấu chốt khác: ba định nghĩa đầu, khi đến hạn sử dụng, đều tàn nhẫn bỏ rơi tôi giữa đường, hoặc bằng một cái đích đã chạm tới mà hóa ra rỗng tuếch, hoặc bằng một mục tiêu chưa bao giờ nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Định nghĩa thứ tư thì không đóng cọc ở một cái đích cố định nào để tôi chạm vào rồi đứng ngẩn ngơ thấy trống rỗng, cũng không neo mình vào bất cứ kỳ vọng nào ngoài tầm với. Do đó kể cả khi tôi có nhu cầu sửa lại nó, nó sẽ không dồn tôi vào thế mắc kẹt thêm lần nào nữa. Nó chỉ đơn giản là lớn lên đồng hành cùng tôi.
Định nghĩa lại không phải là hạ tham vọng xuống
Đọc đến đây, có thể bạn đang lấn cấn nghĩ rằng định nghĩa lại thành công đồng nghĩa với việc buông xuôi bớt đi, là hạ thấp tham vọng của mình xuống, là thôi không cần cố gắng vươn lên nữa. Tôi muốn khẳng định thật rõ ràng rằng sự thật hoàn toàn không phải như vậy.
Bằng chứng rành rành nằm ngay bên trong định nghĩa thứ tư của tôi. Nó đòi hỏi gắt gao bắt buộc phải có một vấn đề để giải quyết. Nếu trong tay tôi không có lấy một vấn đề nào xứng tầm để giải quyết, thì chiếu theo đúng cây thước đó, tôi đang hoàn toàn thất bại. Định nghĩa này thực chất khắt khe hơn định nghĩa cũ rất nhiều, chứ tuyệt nhiên không hề dễ thở hơn chút nào.
Định nghĩa lại không phải là tự hạ thấp cây thước xuống cho dễ nhảy qua. Đó là hành động chủ động dời cây thước tới một vị trí mà nó còn đo đếm được một giá trị có thật. Tham vọng mãnh liệt không hề bốc hơi đi đâu cả. Nó chỉ được tinh chỉnh lại hướng đi, nhắm thẳng về phía một mục tiêu thật sự đáng để dốc sức vươn tới.
Còn cây thước của bạn?
Tôi bỗng dưng nhận ra một thực tế thú vị ngay khi vừa gõ xong bài này.
Việc tôi đã phải định nghĩa lại thành công đến bốn lần, bản thân việc đó tự thân nó cũng là một vấn đề cần giải quyết, và may mắn thay, nó là một vấn đề giải quyết được. Có lẽ đây là vấn đề cốt lõi sẽ còn đồng hành với tôi cho đến tận cuối cuộc đời. Điều đó cũng mang một ý nghĩa đặc biệt: chiếu theo đúng cây thước của ngày hôm nay, việc bình tâm ngồi xuống và viết lại định nghĩa thành công của bản thân mình, giống như cái việc tôi đang dốc lòng làm trong bài viết này, lại chính là một hành động hiện thực hóa thành công. Nó không phải một dấu hiệu yếu kém cho thấy tôi vẫn còn đang dậm chân tại chỗ chưa đi tới đâu cả.
Còn đối với bạn. Có thể bạn đang tự nhủ rằng mình chưa từng nghiêm túc ngồi xuống viết ra một định nghĩa thành công nào cả. Thế nhưng việc không chủ động viết ra không có nghĩa là bạn không bị cai trị bởi một định nghĩa nào. Cái định nghĩa bạn đang miệt mài chạy theo lúc này rất có thể được viết bởi một phiên bản non nớt cũ hơn của chính bạn, hoặc được ai đó tiện tay dúi vào tay bạn từ trước khi bạn kịp để ý nhận ra. Bạn vẫn đang âm thầm bị nó đo đếm mỗi ngày, bất kể bạn đã đạt được điều gì hay chưa.
Nếu phải mang một thông điệp duy nhất từ bài viết này theo về, tôi mong bạn mang theo điều này: một định nghĩa thành công đáng tin cậy không mang hình dạng của một cái cúp vàng để người ta tranh giành, mà mang hình dáng của một phong cách sống để bền bỉ gìn giữ mỗi ngày.
Và sau đó xin hãy tự hỏi mình vài câu hỏi. Định nghĩa thành công mà bạn đang bán mạng chạy theo ngày hôm nay, bạn đã viết ra nó vào năm bản thân mình bao nhiêu tuổi? Cái phiên bản con người đã viết ra hệ quy chiếu đó, liệu hiện tại có còn tồn tại không, hay đã lột xác thành một người hoàn toàn xa lạ rồi? Và lần gần đây nhất bạn nghiêm túc ngồi xuống sửa lại nó là khi nào? Nếu bạn vắt óc mà không tài nào nhớ nổi, thì chính sự trống rỗng trong ký ức đó đã là một tín hiệu báo động rồi.
Liệu đích đến mà bạn đang lao tâm khổ tứ hướng tới có thật sự là thứ bạn khao khát chạm vào, hay nó chỉ là một ảo ảnh mà bạn đã lỡ quên gỡ xuống từ rất lâu rồi?