Một người kể đang tính quay lại với người cũ. Tôi hỏi còn thương không. Anh dừng khá lâu. Nói không chắc. Tôi hỏi thế thì sao lại muốn quay lại. Anh kể về tiền thuê nhà, về tuổi, về việc phải giải thích với gia đình mỗi lần gặp. Không nhắc tới người cũ lần nào.
Tôi đã nghe phiên bản này nhiều lần. Người khác nhau, hoàn cảnh khác nhau. Nhưng điều không được nói ra thì giống nhau: lý do muốn quay lại không phải người cũ. Là những thứ xung quanh việc không còn họ nữa.
Có những thứ không ai muốn nói ra thành câu, nhưng chúng hiện diện trong từng tính toán nhỏ mà người ta làm trong đầu sau chia tay. Tiền thuê nhà tháng tới. Chi phí chia đôi mấy năm nay giờ phải gánh một mình. Cách sống quen với hai người đột nhiên phải tính lại từ đầu.
Rồi áp lực của người xung quanh. Tuổi ba mươi độc thân không phải là vấn đề - nhưng với gia đình, với bạn bè, đôi khi nó trông như điều cần giải thích. Quay lại để trả lời câu hỏi đó cho người xung quanh nhìn vào, không phải cho mình.
Rồi còn nỗi sợ về thời gian. Không phải sợ cô đơn - đó là chuyện khác. Cái này cụ thể hơn: sợ mất thêm hai ba năm để biết người mới có chung ngôn ngữ hay không. Rồi lại không chắc. Rồi lại từ đầu. Người quen với mình đủ để biết mình ghét gì lúc mệt, thích ăn gì khi buồn. Xây lại từ đầu tốn thời gian thật.
Không phải tiếc những năm đã bỏ vào. Là ngại những thứ sắp phải đương đầu nếu thật sự bỏ đi. Hai cái trông giống nhau, nhưng không phải như nhau.
Ba thứ đó đều có thật. Không phải lý do nào “thấp” hay đáng xấu hổ.
Nhưng đây không phải chuyện tình cảm. Là chuyện tiền, chuyện mặt mũi với người ngoài, chuyện không muốn mất thêm thời gian. Và khi người ta quay lại để giải quyết những thứ đó, rồi gọi nó là “tình yêu vẫn còn đó” để tự dễ chịu hơn, mọi thứ không trở nên rõ hơn. Chỉ rối hơn.
Tôi nhận ra điều này: người kể những lý do cụ thể kia thường nói rõ và chắc hơn người nói “vì vẫn còn thương.” Cái nào nghe tự tin hơn, cái đó thường là lý do thật.
Câu hỏi không phải “có nên quay lại không.”
Nếu không có tiền nhà, không có ai nhìn vào, không sợ mất thêm thời gian - bạn có quay lại không?
Nếu không, thì bạn đang giải quyết vấn đề gì thật sự? Và quyết định đó có giải quyết được không?
Quay lại vì tình yêu là một chuyện. Quay lại để không phải đối mặt với những câu hỏi khác là chuyện hoàn toàn khác.
Có một câu hỏi thực tế hơn mà người ta hay tự hỏi sau chia tay: block hay xóa?
Block là đóng cửa với người kia, nhưng vẫn giữ chìa khóa cho mình. Người cũ không liên lạc được ta. Ta vẫn có thể gỡ block bất cứ lúc nào muốn. Tàn nhẫn với người kia, dễ chịu với mình.
Xóa thì ngược lại. Người cũ vẫn có thể nhắn tin nếu họ muốn. Nhưng ta không còn cơ hội đó nữa. Tàn nhẫn với mình, dễ chịu với người kia.
Block rồi xóa thì triệt để hơn. Cả hai phía đều không còn cửa. Tàn nhẫn với cả hai.
Theo tôi, không block không xóa mới là thứ khó làm nhất, và cũng là thứ nên làm. Biết người kia vẫn ở đó, vẫn có thể liên lạc. Nhưng không liên lạc. Không phải vì còn nuôi hy vọng. Vì né tránh nỗi đau không làm nó biến mất, nó chỉ theo ta sang chỗ khác, thành thứ không sạch sẽ bám vào mối quan hệ khác lẫn các công việc khác. Đối mặt sớm thì kết thúc sớm. Né tránh chỉ khiến nỗi đau kéo dài.