Skip to content
Le Hong Nam
Quay lại

Khi "vì thương con" cũng là cái khóa

Câu nói của bố

Tôi ngồi với một người học trò ngoài ba mươi ở quán cà phê chiều thứ Bảy. Cậu đến gặp tôi khi đang tạm nghỉ việc, đã thử qua vài nơi, nhưng không chốn nào trụ lại được lâu. Câu mở đầu của cậu trong buổi đầu tiên: “Em không biết em đang muốn gì.”

Trong buổi trò chuyện hôm ấy, cậu nhắc đến một chi tiết tưởng chừng rất đỗi bình thường. Ngày cậu mới lên mười, bố từng dạy một câu thế này: “Con không cần phải cố gắng đâu. Sẽ có đủ cả.” Cậu kể lại với tông giọng đều đều, gần như vô cảm, hệt như đang nói chuyện nắng mưa ngoài kia.

Bố nói ra câu đó hoàn toàn vì thương con. Ông không muốn cậu phải vất vả bươn chải như mình thuở hàn vi, và ông thực sự có đủ khả năng tài chính để con trai không cần phải gắng gượng. Bố nói điều đó bằng tất cả tình thương, không pha một chút mỉa mai hay ý đồ thử thách nào.

Tôi nhìn cậu, một người đàn ông đã ngoài ba mươi nhưng vẫn đang bồng bềnh trôi dạt, không có thế giới quan riêng, cũng chẳng biết mình muốn gì. Và tôi nhận ra câu nói ấy vẫn đang âm thầm chạy ngầm trong tâm trí cậu suốt hai mươi mấy năm qua. Bố không còn đứng đó để nhắc nhở, nhưng lời ông dặn vẫn còn nguyên vẹn, tiếp tục điều khiển những gì cậu chọn và cả những gì cậu từ chối trong đời.

Thực ra, bạn không nhất thiết phải trôi dạt như cậu ấy thì những câu nói của bố mẹ mới phát huy tác dụng. Đôi khi, chúng hoạt động trơn tru nhất vào lúc mọi thứ bên ngoài trông có vẻ ổn thỏa: bạn vẫn đi làm đều đặn, lập gia đình đúng tuổi, mọi thứ dường như chẳng có gì sai lệch. Điểm bất ổn chỉ thực sự lộ diện vào phút thứ ba mươi của một đêm trằn trọc không lý do, hoặc giữa một cuộc cãi vã cỏn con với người thân mà chính bạn cũng không hiểu tại sao mình lại phản ứng dữ dội đến thế.

Đó là khoảnh khắc thôi thúc tôi viết nên bài này. Bởi lẽ câu nói của bố cậu không hề là một sai lầm. Nó xuất phát từ tình thương thật sự. Nhưng đồng thời, nó cũng trở thành chiếc ổ khóa nhốt chặt đứa con. Hai điều này song song tồn tại, và đó mới chính là điểm khó nhằn nhất.

Hai mươi năm sau

Câu nói năm xưa đã làm gì với một đứa trẻ mười tuổi? Nó dập tắt phản xạ nỗ lực từ trước cả khi phản xạ ấy có cơ hội hình thành. Đứa trẻ không cần phải xây dựng khối cơ bắp tinh thần đó, bởi vì luôn có người đứng ra gánh vác thay mình. Hai mươi năm trôi qua, khối cơ bắp ấy teo tóp dần, không phải vì cậu lười nhác, mà đơn giản là vì nó chưa bao giờ được dùng tới.

Bố cậu không hề sai về mặt thực tế. Lời hứa “sẽ có đủ” là hoàn toàn chính xác, bởi cậu thực sự sở hữu đủ tài sản để sống thoải mái mà không cần đi làm. Thế nhưng, cái “đủ” của bố lại không mang cùng ý nghĩa với cái “đủ” của một đời người. Đủ tiền bạc không đồng nghĩa với việc có đủ ý nghĩa, đủ phương hướng, hay có đủ lý do để háo hức thức dậy mỗi sớm mai.

Bố thương con theo cái cách duy nhất mà ông biết: trao cho con sự an toàn tuyệt đối. Nhưng sự bảo bọc ấy lại được trao đi từ trước khi đứa trẻ kịp tự mình khám phá xem bản thân cần gì khác. Hậu quả là, sự an toàn biến thành một căn nhà với cánh cửa luôn mở toang. Cậu có thể bước ra ngoài bất cứ lúc nào, nhưng lại chẳng tìm thấy lý do gì để làm vậy, bởi thế giới bên ngoài cũng chẳng hứa hẹn điều gì sáng sủa hơn thứ cậu đang nắm giữ trong tay.

Đứa trẻ mười tuổi nghe câu nói ấy từ bố và hoàn toàn tin tưởng. Nó tin vì đó là lời bố dạy, và bố là người yêu thương nó nhất trên đời. Nó tin rồi cẩn thận cất gọn câu nói ấy vào tận đáy ngăn kéo nhận thức, nơi không ai có thể chạm tới. Từ đó về sau, mỗi lần cậu định nhón chân cố gắng làm một điều gì khó khăn, câu nói cũ lại lặng lẽ vang lên: “Không cần phải cố. Sẽ có đủ.” Đứa trẻ thôi không cố gắng nữa. Và người đàn ông ba mươi tuổi bây giờ cũng hệt như vậy.

Hai điều cùng đúng

Đây là phần khúc chiết nhất của bài viết, nên tôi sẽ đi thật chậm.

Bố cậu thật sự thương cậu, điều đó không có gì để bàn cãi. Trao trọn tài sản, không bắt con phải phấn đấu, lo lắng để con không phải chịu cảnh cơ cực như mình ngày xưa. Đó chính là kiểu thương con đặc trưng của người Việt ở dạng thức thuần túy nhất. Bố không phải là một kẻ thao túng giấu mặt đầy tâm cơ. Ông chỉ là một người cha thương con theo cái cách mà ông tin là đúng, theo đúng cái cách mà ông từng ao ước người khác sẽ làm cho mình thuở cơ hàn.

Và trớ trêu thay, chính tình thương ấy lại biến thành chiếc gông xiềng.

Đó không phải là tình yêu giả mạo, cũng chẳng phải tình yêu hời hợt thiếu chiều sâu. Đó là một tình yêu chân thật đi kèm với cơ chế kìm hãm, tất cả được gói gọn trong cùng một câu nói. Một lời dặn dò chứa đựng cả hai yếu tố. Một quyết định mang theo cả hai hệ quả. Và một cuộc đời phải gánh gồng cả hai sức nặng ấy.

Nhiều người Việt có lẽ sẽ cảm thấy khó chấp nhận sự thật này, bởi cụm từ “vì thương con” vốn là dấu chấm hết cho mọi cuộc tranh luận trong gia đình chúng ta. Đáng lý ra, câu nói ấy phải khép lại mọi vấn đề chứ không phải lật mở thêm một tầng nghĩa sâu xa nào ở dưới. Bố mẹ thương con, thế nên mọi điều bố mẹ làm hiển nhiên là đúng, và con cái không có tư cách để đặt câu hỏi. Đó dường như đã trở thành một hệ điều hành mặc định, được cài cắm sâu vào tâm trí từ lúc đứa trẻ còn chưa biết nói tròn vành rõ chữ.

Bài viết này muốn đề xuất một góc nhìn khác, đa chiều hơn. Tình thương của bố mẹ là có thật, điều đó không cần phải đem ra mổ xẻ hay hoài nghi. Nhưng cơ chế kìm hãm phía sau tình thương ấy cũng là thật, và chúng ta không việc gì phải né tránh nó. Hai yếu tố này song hành chứ không hề triệt tiêu lẫn nhau, thế nên bạn không bắt buộc phải gạt bỏ một bên để bảo vệ bên còn lại.

Lẽ đời nghe qua có vẻ nghịch lý nhưng thực chất chẳng có gì bí ẩn. Người trao đi và người nhận lại vốn nằm trên hai chuỗi diễn biến hoàn toàn khác biệt. Việc bố cậu trao đi điều ông tin là tốt đẹp nhất làm nên một chuỗi; trong khi đó, việc câu nói ấy ghim sâu vào tâm trí đứa trẻ mười tuổi rồi trở thành niềm tin cốt lõi lại tạo nên một chuỗi khác. Hai chuỗi này không có nghĩa vụ phải khớp nối hoàn hảo với nhau. Ý định ban đầu và hậu quả thực tế vận hành theo những logic riêng biệt, và phần lớn sự ngột ngạt trong các mối quan hệ thân thiết đều khởi nguồn từ khoảng cách chênh lệch giữa hai chuỗi diễn biến này.

Cơ chế mà tôi đang nhắc đến ở đây không phân biệt phương Đông hay phương Tây. Đó đơn thuần là cách bộ não của một đứa trẻ hấp thụ niềm tin từ rất lâu trước khi nó đủ trưởng thành để biết hoài nghi. Văn hóa có thể nhào nặn nội dung của những niềm tin ấy, nhưng cái cơ chế tiếp nhận ngầm thì ở đâu cũng vận hành y hệt nhau.

Các chuyên gia tâm lý từ lâu đã chỉ ra một sự thật trớ trêu: cha mẹ có thể yêu thương con cái hết mực, nhưng lại hoàn toàn thiếu hụt năng lực đối đãi với con như một cá thể độc lập. Trong tâm lý học, quá trình trưởng thành đòi hỏi con người ta phải học cách tách biệt bản ngã của mình khỏi gia đình mà không cần phải cắt đứt tình thâm. Diễn giải sang ngôn ngữ thực dụng của người Việt, sự thật phũ phàng là chỉ có tình yêu thương chân thành thôi thì chưa bao giờ đủ. Tình yêu ấy cần được bồi đắp thêm một năng lực cốt lõi nữa: khả năng nhìn nhận con cái là một con người khác biệt với mình, có một hành trình riêng rẽ và mang những nhu cầu hoàn toàn không giống mình.

Con đường thứ ba

Người trẻ Việt thường mang một khối mặc cảm khổng lồ khi đối diện với vấn đề này. Chỉ cần dấy lên ý định nhìn nhận lại những lời răn dạy của bố mẹ, dẫu chỉ là ngầm đánh giá trong đầu, họ cũng đã cảm thấy tội lỗi như thể mình đang làm điều phản nghịch. Tiếng nói văng vẳng trong tâm trí thường là: “Bố mẹ đã thương mình đến thế, sao mình dám mở miệng hoài nghi?”

Thực ra, việc gọi tên sự thật không đồng nghĩa với thái độ phán xét. Phán xét là khi bạn đưa ra một kết luận mang tính đạo đức, rạch ròi phân định xem bố mẹ đúng hay sai, tốt hay xấu. Còn gọi tên chỉ đơn thuần là sự quan sát tĩnh lặng: nhận diện xem chuyện gì đã thực sự xảy ra và cách thức nó thao túng cuộc đời mình như thế nào. Bạn không đưa ra bất kỳ phán quyết nào về nhân cách của bố mẹ, bạn chỉ đơn giản là đang nhìn thấu cội rễ vấn đề.

Trái ngược với cảm giác tội lỗi ấy, việc từ chối gọi tên sự thật mới thực sự dẫn đến sự đổ vỡ. Nếu không thẳng thắn đối diện vấn đề, sẽ chỉ có hai con đường hẹp mở ra trước mắt, và cả hai ngã rẽ này đều bóp nghẹt mối quan hệ theo những cách thức khác nhau.

Con đường thứ nhất là vùng lên phản kháng. Cắt đứt liên lạc, cố tình làm ngược lại mọi lời khuyên, dùng cả phần đời còn lại chỉ để chứng minh rằng bố mẹ đã sai. Đây mới đích thị là sự quay lưng thực sự, bởi vì toàn bộ cuộc sống của bạn vẫn đang xoay quanh cái trục mang tên “bố mẹ”, chỉ khác là bạn đổi dấu từ thuận sang nghịch. Những người trẻ ấy cứ ngỡ mình đã bứt phá thành công, nhưng kỳ thực họ vẫn đang cắm cúi viết tiếp kịch bản của gia đình, chỉ là dùng mực đỏ chói lọi thay vì dòng mực đen quen thuộc.

Tất nhiên, chúng ta cần phân biệt rõ một trường hợp ngoại lệ. Có những gia đình độc hại đến mức việc duy trì khoảng cách vật lý là điều kiện bắt buộc để bảo vệ sự an toàn hoặc đơn giản là để có không gian mà thở. Hành động đó không phải là sự phản kháng mù quáng như tôi vừa đề cập. Phản kháng cực đoan là khi sự đối đầu trở thành bản sắc cá nhân, là khi mọi chương trong cuộc đời bạn đều được viết ra cốt chỉ để chống đối lại gia đình. Còn việc giữ im lặng để tìm kiếm sự bình yên lại là một câu chuyện hoàn toàn khác, và đôi khi đó là một lựa chọn sống còn.

Con đường thứ hai là cam chịu tuân theo. Bạn tiếp tục sống rập khuôn trong kịch bản có sẵn, ngày càng trôi dạt ra xa khỏi bản ngã của mình, cho đến một ngày bạn hoàn toàn quên mất bản thân thực sự khao khát điều gì. Bố mẹ có thể giữ lại được một đứa con ngoan ngoãn vâng lời, nhưng đứa con ấy từ lâu đã không còn là một con người sống động, mà chỉ còn là một cái bóng vật vờ diễn cho trọn vai.

Gọi tên sự thật chính là con đường thứ ba. Bằng cách bóc tách “tình thương chân thành” ra khỏi “cơ chế kìm hãm”, bạn không cần phải chối bỏ bất kỳ yếu tố nào. Chỉ đến lúc đó, bạn mới bừng tỉnh nhận ra: bố mẹ suy cho cùng cũng chỉ là những con người bình thường mang đầy giới hạn, chứ không phải là một biểu tượng thiêng liêng hoàn hảo vô khuyết. Họ thương bạn hết lòng trong phạm vi năng lực hạn hẹp mà họ có. Và khi bạn đủ trưởng thành để thấu cảm những giới hạn ấy, sự thật trần trụi đó cũng chẳng hề làm vơi bớt đi tình yêu thương.

Khoảnh khắc cậu học trò của tôi tự mình gọi tên được câu nói năm xưa của bố, “đây là tình thương sâu sắc, và đây đồng thời cũng là chiếc gông nhốt chặt tôi suốt hai mươi năm ròng”, đó là lần đầu tiên trong đời cậu thực sự nhìn bố như một con người bằng xương bằng thịt. Ông không còn là một bức tượng đài sừng sững để cậu phải gồng mình phản kháng, cũng chẳng phải là một thứ uy quyền tuyệt đối buộc cậu phải cúi đầu tuân phục. Ông chỉ đơn thuần là một người đàn ông đã nỗ lực thương con bằng mớ công cụ nghèo nàn mà ông có sẵn trong tay; trong đó có những thứ là di sản tốt đẹp, nhưng cũng có những thứ đã vô tình đè nát cuộc đời cậu quá lâu.

Đây chính là giao điểm nơi khái niệm “giữ gìn mối quan hệ” hiện hình một cách rõ nét nhất. Sự thấu hiểu không đẩy hai cha con ra xa nhau hơn, mà ngược lại, nó kéo họ lại gần nhau bằng một sự chân thật hiếm hoi. Trước kia, cậu yêu bố qua lăng kính của những vai trò định sẵn: một đứa con ngoan ngoãn kính trọng cha mình. Còn sau khi mọi sự đã được gọi tên rạch ròi, cậu cuối cùng cũng có khả năng yêu bố ở cự ly của hai con người bình đẳng; cậu nhìn thấu mọi góc khuất, và cậu chọn cách bao dung ở lại.

Chuyển hóa điều đó vào thực tế có nghĩa là cậu vẫn sẽ đều đặn gọi điện về hỏi thăm, vẫn vui vẻ ngồi ăn chung mâm cơm mỗi bận về quê, và vẫn kiên nhẫn lắng nghe khi bố lặp lại điệp khúc cũ kỹ. Điểm khác biệt cốt lõi là giờ đây cậu không còn tự động tin răm rắp vào nó nữa. Cậu có thể nghe trọn vẹn lời dặn dò mà không để câu nói ấy tiếp tục nắm quyền nhào nặn số phận mình. Đó chính là sự ở lại thực sự; không phải ở lại để cam chịu tuân theo, mà ở lại để làm một người con theo cách hoàn toàn mới mẻ – một cách thức mà bố cậu có lẽ chưa biết gọi tên, nhưng chắc chắn ông sẽ cảm nhận được qua cái cách cậu ung dung hiện diện.

Bốn câu hỏi cốt lõi

Bạn có thể tự đối thoại với chính mình thông qua vài câu hỏi dưới đây.

Một, câu nói nào của bố mẹ vẫn đang âm thầm thao túng bạn mà bạn chưa từng nghiêm túc lật lại? Chúng ta làm việc này không phải để bác bỏ công lao của gia đình, mà để thực sự nhìn thấu vấn đề. Đó có thể là một lời răn dạy về tiền bạc, về chuyện trăm năm, về định nghĩa thành công, về quyết định nên ở lại trong nước hay ra nước ngoài, hoặc về việc nên cắm mặt vào nghề nghiệp nào cho an toàn.

Quá trình gọi tên sự thật thường sẽ diễn ra như thế này: “Bố mẹ lúc ấy chỉ mong mình được an toàn, không muốn mình giẫm lại vết xe đổ cơ cực ngày xưa. Đó rõ ràng là tình thương. Nhưng song song đó, chính câu nói ấy đã gieo vào đầu mình niềm tin rằng mọi nỗ lực đều là vô nghĩa, hoặc tự huyễn hoặc rằng hạnh phúc chỉ nằm yên ở nơi bố mẹ đã dọn sẵn. Đó chính là cơ chế kìm hãm.” Cả hai vế này đều chính xác và chúng hoàn toàn có thể cùng tồn tại hòa bình trong một dòng độc thoại nội tâm.

Hai, hành động mang danh “vì thương con” nào của bố mẹ đang trở thành gánh nặng nghẹt thở nhất trong cuộc đời bạn lúc này? Nó có thể là một ngã rẽ quan trọng mà người lớn đã tự ý quyết định thay bạn từ rất lâu. Nó có thể là một sự kỳ vọng được thì thầm rất nhẹ nhàng nhưng chưa bao giờ được phép rút lại. Hay nó cũng có thể là một khối lo âu khổng lồ được âm thầm chuyển giao từ bố mẹ sang bạn dưới hình hài của những cảm giác mông lung không sao giải thích nổi.

Ba, bạn đang vùng vẫy phản kháng, đang cam chịu tuân theo, hay đã chật vật tìm được con đường thứ ba cho riêng mình? Hai lối rẽ đầu tiên thoạt nhìn có vẻ hoàn toàn đối lập, nhưng kỳ thực chúng vận hành trên cùng một cấu trúc chật hẹp, nơi cuộc đời bạn mãi mãi phải xoay quanh cái trục mang tên “bố mẹ”.

Bốn, liệu việc thẳng thắn gọi tên sự thật có đủ an toàn để chia sẻ trực tiếp với bố mẹ hay không? Nếu câu trả lời là không, hoặc nếu bố mẹ đã đi xa không còn cơ hội để nghe nữa, bạn vẫn hoàn toàn có thể tự bóc tách vấn đề trong chính tâm trí mình. Đối với một số gia đình chịu nhiều tổn thương, đây có lẽ là giới hạn duy nhất mà bạn có thể chạm tới vào lúc này. Và như thế vẫn là quá đủ. Việc âm thầm gọi tên sự thật trong đầu vẫn thừa sức tái tạo lại cách bạn định vị bản thân trong mối quan hệ gia đình, cho dù bố mẹ bạn có thể sẽ vĩnh viễn không bao giờ hiểu được điều đó.

Có một lưu ý nhỏ bé cuối cùng trước khi chúng ta khép lại bài viết. Nếu bạn thực sự không thể cảm nhận được tình thương tồn tại trong hoàn cảnh của mình, nếu mối quan hệ giữa bạn và gia đình chỉ rặt những tổn thương chồng chéo mà vắng bóng sự ấm áp, thì có lẽ những dòng này chưa chắc đã dành cho bạn lúc này. Xin đừng tự ép uổng bản thân phải nhìn thấy thứ ánh sáng không hề tồn tại. Khi tình yêu thương không chiếm phần lớn trong những gì bạn được trao nhận, bạn sẽ phải đối mặt với một nhiệm vụ chữa lành hoàn toàn khác, chứ không phải là những gợi ý trong bài viết này. Sẽ có một bài viết khác dành riêng để ôm ấp nỗi đau của bạn.

Bước đi đầu tiên

Cậu học trò của tôi hiện tại vẫn đang nhẫn nại học cách gọi tên. Hành trình ấy dĩ nhiên chưa thể kết thúc một sớm một chiều. Vẫn có những ngày cậu lôi câu nói cũ của bố ra làm tấm khiên biện minh cho sự chùn bước. Mỗi khi cảm nhận sức ép vất vả ập đến, điệp khúc quen thuộc lại tự động bật lên: “Nhà mình có đủ rồi, mải miết bon chen làm chi cho khổ.” Nhưng giờ đây, cậu lắng nghe tiếng vọng đó và đang tập cách mỉm cười mà không còn ngoan ngoãn tuân theo nữa.

Quan trọng nhất là cậu đã thực sự nhìn thấu được câu nói ám ảnh ấy. Lần đầu tiên trong đời, cậu có thể nhìn nó như một thực thể hoàn toàn tách biệt khỏi bản ngã của mình, không còn để nó lén lút giật dây điều khiển số phận. Một lời răn dạy từng âm thầm chạy ngầm suốt hơn hai chục năm ròng, giờ đây cuối cùng cũng hiện rõ hình hài. Và một khi bóng ma đã có hình hài rõ rệt, con người ta mới bắt đầu có quyền lựa chọn.

Đó là bước đi đầu tiên, và như thế là đã quá đủ cho hiện tại.

Bố cậu quả thực đã thương con bằng cả tấm lòng. Nhưng câu nói của ông cũng đã vô tình khóa chặt cuộc đời đứa con. Hai sự thật này tồn tại song song và đều sắc lẹm như nhau. Cậu học trò ấy không cần phải xé bỏ bên nào để chọn lấy bên còn lại. Việc duy nhất cậu cần làm, và đang làm, là dũng cảm gọi tên cả hai sự thật ấy cùng một lúc, lần đầu tiên trong cuộc đời mình.

Việc gỡ bỏ những gông cùm vô hình ấy có lẽ là bài học của cả một đời người. Dám chắc sẽ có những người đi hết kiếp này vẫn không sao làm xong. Nhưng sự khởi đầu thì chưa bao giờ bị giới hạn; chúng ta luôn có quyền bắt đầu vào bất kỳ lúc nào, ở bất kỳ ngã rẽ tuổi tác nào.


Chia sẻ bài viết:

Next Post
Cái giá của minh bạch và cách hạ nó xuống thấp nhất