Skip to content
Le Hong Nam
Quay lại

Sợ khoảng trống hơn sợ đau

Sau khi chia tay có hai loại đau.

Loại thứ nhất ai cũng nhận ra. Khóc không lý do. Nhớ những buổi chiều cũ. Nhìn điện thoại chờ tin nhắn không đến. Đau này có hình dạng. Bạn biết nó từ đâu ra. Bạn biết nó đang nói về ai.

Loại thứ hai đến muộn hơn, sau khi loại đầu đã bắt đầu phai. Không hẳn là nhớ. Không hẳn là tiếc. Một cảm giác lạnh, rỗng, không tên. Không biết mình sẽ làm gì với buổi tối hôm nay. Không biết mình là ai khi không có ai ở đó.

Đó là khoảng trống. Đó là thứ người ta đang chạy trốn khi tìm cách quay lại.

Đau và khoảng trống không phải một thứ. Nỗi đau có địa chỉ. Não biết nó đến từ đâu, đang nói về cái gì, biết cách xử lý. Bạn khóc, bạn kể với bạn bè, bạn nghe nhạc buồn, bạn ngủ thêm vài tiếng. Có một kịch bản để chạy.

Khoảng trống thì không có kịch bản nào sẵn. Nó không đau theo cách bạn gọi tên được. Nó chỉ rỗng. Rỗng không biết bao giờ hết thì khó đối diện hơn đau.

Trong giai đoạn chờ kết quả xét nghiệm, nhiều người nói lúc chờ còn khó chịu hơn lúc biết kết quả tệ. Khi đã biết, não có thứ để xử lý, có hướng để đi. Khi đang chờ, não không có chỗ để dừng, nó chạy hết khả năng này đến khả năng khác. Khoảng trống sau chia tay là “đang chờ” kéo dài, mà không biết chờ cái gì, không biết bao giờ kết quả về.

Đây là chỗ người ta hay nhầm. Cái cảm giác rỗng đó, người ta tự giải thích là “vẫn còn nhớ người cũ.” Thật ra không phải vậy.

Khoảng trống là phải nói chuyện với chính mình. Với buổi tối không có ai nhắn tin. Với cuối tuần không có kế hoạch chung. Với những câu hỏi nhỏ mà trước giờ không cần tự trả lời.

Tôi từng nghe một người nói sau chia tay vài tháng: cô ấy không biết mình thích ăn gì cho cuối tuần. Không phải vì không biết thích gì. Mà vì đã lâu không phải tự trả lời câu đó một mình. Khi hỏi kỹ hơn, cô nhận ra suốt hai năm, mọi quyết định nhỏ đều có người kia trả lời cùng. Mỗi bữa ăn, mỗi buổi tối, mỗi cuối tuần. Cô không nhớ “đôi ta”. Cô đang lần đầu tự trả lời những câu mà bao lâu nay cả hai cùng làm.

Khoảng trống buộc bạn đối diện với câu hỏi đó. Tôi là ai khi không có người cũ? Đáng sợ hơn bất kỳ cơn đau nào có tên.

Khi quay lại, không phải tình yêu lấp khoảng trống. Là lịch trình. Là người để hỏi tối nay ăn gì. Là cảm giác mình đang làm cái gì đó. Bỗng dưng lại có người để hỏi “hôm nay thế nào?” Lại có một câu chuyện đang chạy: hai người đang thử lại. Đau có thể quay về, nhưng đau quen vẫn dễ hơn rỗng không tên. Não biết đau đó ở đâu, khi nào có, khi nào không. Còn khoảng trống thì bất định.

Người ta quay lại vì đau quen, dù nặng, vẫn nhẹ hơn cái không chắc.

Tôi nghe câu này nhiều lần, từ những người vừa nói chuyện lại với người cũ sau vài tháng không liên lạc:

“Em biết là không đúng. Nhưng ít nhất em biết mình đang làm gì.”

Đó không phải yêu. Não bạn đang chọn có kịch bản hơn là không. Khi nói “ít nhất mình biết mình đang làm gì” là khoảng trống đang lên tiếng, không phải tình yêu.

Nếu bạn đang nghĩ đến việc quay lại, cần tự hỏi: bạn nhớ người cũ, hay bạn nhớ cảm giác bận rộn cạnh người cũ?

Khoảng trống không biến mất khi bạn quay lại. Nó bị che lại. Lần sau mối quan hệ kết thúc, nó vẫn ở đó, lớn hơn vì được nuôi thêm bằng mấy tháng hoặc mấy năm bạn vừa dùng để tránh nó.

Khoảng trống không phải kẻ thù. Nó là câu hỏi cần trả lời một lần. Trả lời xong, nó không còn đáng sợ nữa.


Chia sẻ bài viết:

Next Post
Có phải càng độc hại càng khó bỏ?